“Tuổi trẻ quả nhiên khí thịnh.” Dưới màn băng tinh phủ kín trời cao, đám nữ tử áo đen xung quanh lạnh đến mức co rúm cả người, chỉ có Lục Minh là khẽ nheo mắt.
Một năm ở dưới trướng Trần Khanh của hắn đâu phải uổng công. Rất nhiều chuyện, hắn đều đã âm thầm dò xét rõ ràng. Trong tay Trần Khanh, dĩ nhiên không chỉ có mỗi Từ Hổ là kẻ có thể đánh!
Chưa nói chuyện khác, chỉ riêng Điền Hằng sau khi được phong làm hải thần, đã là một chiến lực siêu nhất phẩm. Theo những gì hắn biết, chỉ cần được sắc phong vào thần hệ, ít nhiều thực lực đều sẽ tăng tiến đáng kể. Điền Hằng vốn đã là siêu nhất phẩm, nay lại được nâng thêm một tầng, dù không bằng hắn, ít nhất cũng đủ sánh vai với hạng người như Ngụy quốc công.
Ngoài ra còn có Thẩm gia. Cả Thẩm gia đều đã quy phục Trần Khanh. Hắn từng âm thầm quan sát, âm ti chi chủ ở Vân Châu chính là Thẩm thập gia năm xưa. Vốn chỉ là một tiểu oa nhi còn chưa đủ lông đủ cánh, tuy đã đạt tới cấp độ nhất phẩm thuật sĩ, thiên phú dị bẩm, nhưng nếu bàn về thực chiến, gặp phải nhất phẩm võ phu lão luyện, muốn lấy mạng y cũng chẳng phải chuyện khó.




